Bài viết

Mẹ Việt Nam Anh hùng (70)

Quảng Ninh18/07/2026Đinh Thị Thanh Thảo (LCĐ Khoa Sư phạm, Trường Đại học Hạ Long)112 lượt xem6 lượt chia sẻ

"Mẹ VNAH Trương Thị Huỳnh sinh ra trong một gia đình giàu truyền thống Cách mạng. Những năm chiến tranh ác liệt, mẹ cùng chồng là ông Nguyễn Văn Phèn tham gia hoạt động cách mạng từ rất sớm. Trong căn nhà nhỏ của mình, mẹ nhiều lần che giấu cán bộ trong hầm bí mật, âm thầm tiếp tế lương thực, thuốc men cho bộ đội. Mẹ nhớ lại những đêm một mình chèo xuồng qua các vùng Vĩnh Long, Vũng Liêm hay Minh Đức để mua thuốc và gạo cho chiến sĩ. Bom đạn, lính biệt kích lùng sục khắp nơi, nhưng mẹ vẫn không chùn bước vì “dù nguy hiểm cỡ nào cũng phải làm tròn trách nhiệm”. Trong một trận phục kích, chồng mẹ cùng ba chiến sĩ du kích đã chiến đấu đến viên ạn cuối cùng rồi anh dũng hy sinh. Nỗi đau ấy chưa bao giờ nguôi ngoai, nhưng mẹ vẫn gạt nước mắt để nuôi ba người con trai khôn lớn với mong muốn các con tiếp tục con đường của cha. Người con trai đầu, anh Nguyễn Văn Thảo, sau này lén mẹ theo quân giải phóng. Ban đầu mẹ sợ mất con, nhưng rồi vẫn chấp nhận khi thấy con quyết tâm lên đường. Tháng 12 năm 1974, anh hy sinh trong một trận đánh sau khi hoàn thành nhiệm vụ trinh sát. Mẹ chỉ lặng lẽ nói: “Đất nước có chiến tranh thì hy sinh là điều khó tránh khỏi, chỉ mong quê hương được hòa bình”. Những năm sau chiến tranh, người con út của mẹ tiếp tục tình nguyện sang chiến trường Campuchia chiến đấu chống chế độ diệt chủng Pol Pot. May mắn trở về, anh trở thành chỗ dựa tuổi già cho mẹ hôm nay. Được Nhà nước phong tặng danh hiệu Mẹ Việt Nam anh hùng năm 2014, nhưng điều khiến nhiều người xúc động nhất lại là lời căn dặn giản dị của mẹ: “Đừng viết nhiều về mẹ, hy sinh cho Đảng, cho dân là hạnh phúc rồi. Còn nhiều người mất mát hơn mẹ mà họ có kể gì đâu”. Giữa thời bình, mẹ vẫn đi vận động bà con làm đường, xây dựng nông thôn mới, tham gia các hoạt động vì cộng đồng. Có lẽ, với những người mẹ như mẹ Huỳnh, lòng yêu nước chưa bao giờ dừng lại, chỉ là được tiếp nối theo một cách khác, lặng lẽ và bền bỉ hơn."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn